Những diễn biến tại Elland Road dường như không chỉ dừng lại ở kết quả hòa 1-1, mà còn có thể trở thành dấu mốc báo hiệu đoạn kết cho Ruben Amorim trên cương vị HLV trưởng MU.
Cách nhà cầm quân người Bồ Đào Nha trả lời truyền thông sau trận mang sắc thái thẳng thắn đến bộc trực, gay gắt đến mức gây tranh cãi. Đó chẳng khác nào một lời thách thức công khai gửi tới ban lãnh đạo Old Trafford: hoặc trao cho ông toàn quyền, hoặc chấp nhận phương án sa thải.

Trước chuyến làm khách trên sân Leeds, Amorim đã úp mở về những vấn đề phía sau hậu trường. Tuy nhiên, chỉ đến khi trận đấu khép lại, mọi thứ mới thực sự bùng phát. Trong phòng họp báo, ông không chỉ bàn về chuyên môn, mà nói thẳng về quyền lực, vai trò và mong muốn được công nhận là một “manager” đúng nghĩa, thay vì chỉ là “head coach” bị giới hạn trong cấu trúc thể thao do người khác định đoạt.
Đó hẳn là khoảnh khắc khiến CEO Omar Berrada cùng Giám đốc Bóng đá Jason Wilcox phải giật mình. Trong bối cảnh MU đang cố gắng tái thiết hình ảnh ổn định và chuyên nghiệp, những phát biểu mang tính “phá rào” như vậy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào ngọn lửa đã âm ỉ suốt nhiều tháng qua.
Xét trên khía cạnh thành tích, Amorim gần như không có nhiều cơ sở để tự bảo vệ mình. Sau 63 trận cầm quân, ông chỉ giành 24 chiến thắng. Mùa trước, MU thất bại ở chung kết Europa League trước một Tottenham bị đánh giá là yếu kém bậc nhất trong nhiều thập kỷ. Tại Premier League, “Quỷ đỏ” khép lại mùa giải ở vị trí thứ 15 – thứ hạng khó có thể chấp nhận tại Old Trafford. Những con số ấy khiến Amorim không còn nhiều dư địa để mặc cả.
Cốt lõi vấn đề nằm ở cuộc giằng co quyền lực trong nội bộ. Amorim công khai thừa nhận phải tìm tiếng nói chung với Wilcox trong các mục tiêu chuyển nhượng, cho thấy ranh giới quyền hạn giữa HLV và bộ phận thể thao vẫn chưa được xác lập rõ ràng.
Thương vụ Antoine Semenyo là ví dụ tiêu biểu. Cầu thủ này có thể phù hợp với sơ đồ 3-4-2-1 mà Amorim ưa thích, nhưng lại khiến cấu trúc nhân sự trở nên mất cân đối nếu MU quay về hệ thống 4 hậu vệ – phương án mà bộ phận tuyển trạch không mấy mặn mà.
Không phải ngẫu nhiên mà Giám đốc tuyển trạch Christopher Vivell trở thành cái tên được nhắc đến ngay trước và sau cơn “bùng nổ” của Amorim. Vivell, người đang kiểm soát mạng lưới tuyển trạch tinh gọn của MU, được cho là tỏ ra hoài nghi về tính hiệu quả lâu dài của hệ thống 3-4-2-1.

Ngay trước những phát biểu gây chấn động tại Elland Road, một báo cáo nội bộ đã được lan truyền, chỉ ra cách Fulham khai thác triệt để sơ đồ chiến thuật này từ tháng 8. Sự trùng hợp về thời điểm càng làm dấy lên nghi ngờ rằng những bất đồng trong nội bộ MU đã tồn tại từ trước.
Cách Amorim khép lại buổi họp báo cho thấy ông đã nói hết những điều cần nói. Bộ phận truyền thông của MU lập tức can thiệp, vội vã kết thúc sự kiện, như thể lo ngại chỉ thêm một phát ngôn nữa cũng đủ đẩy CLB vào một cơn khủng hoảng truyền thông mới.
Amorim vẫn còn hợp đồng đến năm 2027. Nhưng trong bóng đá đỉnh cao, hợp đồng chưa bao giờ là tấm khiên tuyệt đối. Khi một HLV công khai thách thức cấu trúc quyền lực, trong lúc thành tích không đủ thuyết phục để làm điểm tựa, thì dấu hỏi về tương lai gần như đã có sẵn lời đáp.

Bài học từ Enzo Maresca vẫn còn nguyên giá trị. Buổi họp báo trước trận gặp Burnley sắp tới có thể sẽ mang một diện mạo rất khác. Và sẽ không có gì bất ngờ nếu người ngồi vào chiếc ghế họp báo hôm ấy không còn là Ruben Amorim.










