Việc Liên đoàn Bóng đá Việt Nam lựa chọn HLV Hoàng Văn Phúc dẫn dắt đội tuyển nữ cho thấy một định hướng khá rõ ràng: ưu tiên người am hiểu bóng đá trong nước, đồng thời phù hợp với bài toán tài chính.
Trong quá khứ, tuyển nữ Việt Nam từng trải qua nhiều đời HLV ngoại như Rainer Willfeld, Steve Darby, Trần Vân Phát hay Takashi Norimatsu. Nhưng suốt một thập kỷ gần đây, đội bóng gắn liền với HLV Mai Đức Chung – người đặt nền móng cho giai đoạn thành công rực rỡ nhất. Từ chức vô địch Đông Nam Á 2019 đến 4 tấm HCV SEA Games liên tiếp, đỉnh cao là lần đầu góp mặt tại World Cup 2023, bóng đá nữ Việt Nam đã vươn lên một tầm cao mới. Sau Asian Cup 2026, khi đội dừng bước từ vòng bảng, ông Chung chủ động rút lui, khép lại một chặng đường đáng nhớ.

Trước thời điểm đó, VFF cùng Hội đồng HLV quốc gia đã tính đến nhiều phương án, bao gồm cả việc mời HLV ngoại. Tuy nhiên, cuối cùng họ chọn giải pháp an toàn hơn: trao cơ hội cho một HLV nội có sự hiểu biết sâu về môi trường bóng đá nữ trong nước.
Phó Chủ tịch phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú thẳng thắn nhìn nhận, làm bóng đá nữ không hề đơn giản. Một HLV ngoại, nếu không có thời gian làm quen, rất khó thích nghi với đặc thù tại Việt Nam. Bài học từ khu vực cũng không thiếu. Thái Lan từng mạnh tay mời các HLV Nhật Bản như Miyo Okamoto hay Futoshi Ikeda, nhưng hiệu quả không như kỳ vọng.
Theo ông Tú, môi trường bóng đá Việt Nam có những áp lực và yếu tố riêng mà không phải HLV ngoại nào cũng dễ dàng vượt qua. Vì vậy, ở đội tuyển nữ, VFF ưu tiên phương án dùng HLV nội. Ngược lại, ở tuyển nam, họ vẫn đánh giá cao vai trò của các HLV ngoại, nhất là trong việc chịu áp lực và tạo ra những thay đổi mang tính đột phá.

Thực tế, kế hoạch chuyển giao đã được chuẩn bị từ sớm. Từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc được đưa lên tuyển nữ với vai trò trợ lý, nhằm làm quen với công việc và nắm bắt lực lượng. Với hơn 30 năm kinh nghiệm huấn luyện và bằng Pro theo tiêu chuẩn AFC, ông được xem là lựa chọn phù hợp nhất ở thời điểm hiện tại.
Trong ngày ra mắt, HLV Hoàng Văn Phúc tỏ ra khá thoải mái. Ông cho biết đã học hỏi được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong quãng thời gian làm việc cùng nhau. Theo ông, điểm mạnh lớn nhất của các cầu thủ nữ Việt Nam nằm ở ý chí và tinh thần tập luyện, nhưng vẫn cần cải thiện về tâm lý thi đấu và khả năng chuyển đổi trạng thái.
Bên cạnh đó, bài toán trẻ hóa lực lượng cũng là nhiệm vụ không dễ. Việc giải vô địch quốc gia nữ chuyển sang thi đấu sân nhà – sân khách được kỳ vọng sẽ tạo thêm động lực cạnh tranh và giúp nâng chất lượng cầu thủ. Quan điểm của ông Phúc khá rõ ràng: đội tuyển sẽ vận hành dựa trên tập thể, ai đáp ứng được yêu cầu chuyên môn và thể lực sẽ có cơ hội.

Giải đấu chính thức đầu tiên của tân HLV trưởng là ASIAD 20 vào tháng 9 tại Nhật Bản. Đây chủ yếu là sân chơi để cọ xát. Mục tiêu dài hơi hơn được đặt ra cho năm 2027, khi đội tuyển hướng tới cạnh tranh huy chương tại ASEAN Cup nữ và góp mặt ở trận chung kết SEA Games 34.










